Thì cũng viết về làng Hà Vĩ
Ngày
nào đi đò từ Thường Tín sang Khoái Châu, tôi cũng gặp mấy em tầm tuổi
tôi buôn gà, cũng có hôm họ buôn ngan hoặc vịt, tôi cũng đã chén cả
ngan và vịt kể cả ăn tiết canh nữa nhưng khi cả con ngan với con vịt
lông nó đều trắng thì tôi lại chả biết con nào là ngan, con nào là vịt ?
Có lần , một em đeo kính trắng có cửa hàng phô tô ở phố Quang Trung bảo tôi:
- Ngan thì mỏ nó hồng hồng
Tôi đeo kính viễn vào thì thấy như thế thật.
Thi thoảng đứng trên đò cũng à uôm mới mấy em ấy, tôi hỏi:
- Nhà em mua gà vịt ở bên Hà Tây à, chỗ nào thế ?
Mấy em ấy nhìn tôi dò hỏi, tôi mới nói với mấy em ý như vầy:
-
Cỡ cuối những năm 198x đầu những năm 1990 bộ đội các anh ra quân nhiều
lắm, phần vì hồi ấy khổ,phần vì chả đánh nhau nữa mấy quân đoàn giải
tán, sĩ quan lính tráng chạy ra ngoài như ong vỡ tổ, đơn vị anh có anh
tên Tím thượng úy quê ở Tĩnh Gia Thanh Hóa về quê mua mực khô ra chợ gần
chỗ đơn vị đóng quân để bỏ mối cho mấy cái quán gần đơn vị, cũng có
người thì đi buôn gà, người ấy là anh đấy
Mấy em nhìn tôi cười:
-
Gớm trông người mặt mũi thế kia mà buôn gà cơ á, thật thà thế thì chả
mấy hôm thì hết vốn, cơ mà đã hỏi thì đây nói cho anh nhé ở Hà Vĩ Lê Lợi
đấy, cứ thử đi đi xem được mấy ngày
Rồi các nàng úp mặt vào lưng nhau cười khinh khích.
Nghe
mấy em ấy nói địa chỉ tôi thấy hai cái câu Hà Vĩ nghe quen quá, hình
như mỗi lần có H5N1 mấy xem xinh xinh ở trên Ti vi réo lên thì phải? Cơ
mà cũng lâu lắm rồi cách đây đến sáu bảy năm có mấy bài viết tung tin ở
làng Hà Vĩ có ma cơ đấy.
Đò đến bến, tôi nhìn theo mấy em buôn gà lên bến đi về phía Tứ Dân Phủ Khoái rồi mới bảo với mình rằng:
- Nao thảnh thơi chạy qua chỗ Hà Vĩ - Lê Lợi xem thế nào?
Hôm nọ rét.
Tôi
chạy sang Khoái Châu làm việc, trước khi đi đeo cái máy ảnh, hai cái
điện thoại,lại khoác thêm cái áo phao rồi đi, đến đò Phương Trù mới dừng
lại mua vé đò, sờ tay ra đằng sau đít, giật mình:
- Quên bố nó cái ví tiền ở nhà rồi.
Lúc ấy mới nói với tay thu vé:
- Cho tớ đi chịu, sang kia gặp người quen rồi tớ vay tiền lúc về trả.
Tay thu vé gật đầu.
Tôi
sang đò làm việc xong rồi về, cũng định tìm cái thằng quen bên đấy vay
nó ít tiền trả tiền đò với mua xăng để về, nhưng gọi cho nó nó bảo cháu
về Phú Xuyên rồi.
Thất vọng,bụng đói,quay xe về, lại nghĩ bung:
- Chả nhẽ quay lại bến đò kia lại đi chịu, thôi đi đò khác,chịu mỗi bến một lần vậy
Thế
là tôi quay lại bến đò Năm Mẫu An Cảnh, sang đò tôi theo đê xuống Lê
Lợi để chạy ra đường 1, cũng tiện thể ngó nghiêng cái chợ Hà Vĩ nó thế
nao, để đến tết chú em ở Vĩnh Long nó ra, qua đấy xem con gà nào nó rẻ
chưa bị H5N1 mua về thết chú ấy, đấy là một lý do, cũng là bụng đói rồi,
chạy qua đấy xem có cô bán bánh rán nào tính xởi lởi vay cô ấy lấy đôi
cái cho ấm bụng,rồi nao qua trả tiền
Thế là tôi chạy đến Hà Vĩ - Lê
Lợi, chẳng mấy chốc tôi ra đến cổng làng Hà Vĩ, lần đầu tiên đến đây tôi
thấy người Hà Tây cũ đúng là học rộng:
- Trên cổng làng có viết chữ
bằng tiếng Tây "Ha Vy Village" hai bên lại có những bốn câu đối, tôi
mới đọc đôi câu thâm thấp ở xa nhất " Nặng nghĩa quê hương cay đắng
ngọt bùi cùng san sẻ" " Dân tình làng xóm tối đèn tắt lửa cùng bên
nhau".
Nghĩ đến mấy bài viết về " Chuyện Ma ám làng Hà Vĩ" tôi mới
chửi thầm " Bố khỉ, chúng nó giật tít ác thật" lẩm nhẩm mấy câu đối mới
đọc xong, lại thấy đoi đói bụng tôi mới chạy đến hàng bánh rán ở cổng
làng, định bụng vay cô em bán bánh rán lấy đôi cái.
Đến hàng bánh rán
cổng làng,nơi có hai cô em đương ngồi rán bánh, tôi nói chuyện với hai
em ấy, tôi hỏi hai em ấy Chợ gà ở chỗ nào? một em lấy cái đũa khoát tay
bảo với tôi:
- Chợ gà cách đây một đoạn
Tôi hăm hở phi đến chỗ ấy,
qua cổng tôi định đi hẳn xe máy vào, dưng tay bảo vệ lại tít còi bảo
gửi xe, lúc bấy giờ tôi mới trở về thực tại:
- Sau đằng đít, chả có
một cắc nào vì quên ví ở nhà, bụng lại đang đói, nãy gặp em bán bánh rán
mải chuyện quên cả mở miệng hỏi vay lấy đôi cái ăn cho nó ấm bụng.
Tôi chán tôi quá.
Cơ mà cũng vì quên ví mới ngó được cái cổng làng Hà Vĩ có mấy câu đối, và biết được chỗ mua gà để thết chú em, họ vẫn bẩu:
- Trong cái rủi còn có cái may cơ mà.











Lại nhấc gánh lo trên vai và xiêu vẹo đi tiếp
Ngày mồng 9 tháng giêng hàng năm là ngày giỗ ông nội tôi, trước ông tôi có thời kỳ làm chánh tổng ,sau năm 1945 ông tôi làm ông giáo làng dạy chữ nho và chữ quốc ngữ
năm 1946 họ nhà tôi chết mất mấy người,ông tôi,mấy bà chị của bố tôi,vợ chồng anh ruột của bố tôi
Lúc còn sống bố tôi nói:
- Ngày ấy mà như bây giờ chỉ cần tiêm mấy mũi là cứu được ông nội tôi ( còn những bác tôi kia thì không thấy bố tôi nói)
Trước đây
Cứ ngày này mẹ tôi làm mâm cơm cúng mời họ hàng thân quen,đến ăn. Sau mẹ tôi già quá không làm được,với lại mấy anh em tôi ra ở riêng nên ngày ấy mẹ tôi chỉ làm đĩa xôi,con gà luộc để lên bàn thờ và cúng
Năm nay tết vừa đi qua
Nhớ đến ngày giỗ ông tôi có dặn vợ tôi mua cho ông bộ quần áo dài đôi guốc mộc để ông tôi dậy học dưới âm phủ
6 giờ sáng tôi dậy,trên bàn thờ ông tôi đã có xôi,có thịt vàng mã ,và bộ quần áo để gửi cho ông nội tôi rồi
Thắp hương xong,tôi lại ra nhà mẹ tôi để cúng ông
Hà Nội sáng mưa,chiều chiều hửng nắng, tôi và mọi người lại hòa vào dòng người đi mưu sinh
- Nhà còn gạo còn tiền đâu mà chả phải đi kiếm?
Vẫn nhớ một gánh lo từ năm ngoái nay đã chuyển sang năm mới
Lại bặm môi nhấc lên và xiêu vẹo đi tiếp
Đời người cần lao là thế
Còn sống,còn thở,còn ăn là vẫn còn phải lo...chả trốn đi đâu được
Đào sớm
Tôi
ở Mường La về Hà Nội từ 4 h chiều,trên đường về qua Mộc Châu và Đồng
Bảng đã thấy xe nhớn xe bé nối đuôi nhau chở đào rừng về Hà Nội,năm nay
nhuận một tháng,với lại lạnh nên đào rừng trông khẳng khiu chả thấy lá
thấy nụ hoa gì cả? Trông không còn hấp dẫn như mấy năm trước nữa.
Lại
nhớ năm 1994 tôi làm ở ngay thung khe,đằng sau dẫy nhà của trạm y tế xã
có mấy cây đào,năm ấy trời rét đầy sương mù tôi xin được một cành đào
phai Tây Bắc về cắm ở nhà trông là lạ với các nhà xung quanh,lúc ấy lại
thấy giông giống mấy cành đào lính đơn vị tôi vào tận Tu Lý Đà Bắc Hòa
Bình chặt về cắm ở phòng ban chỉ huy đại đội
Thế mà bây giờ nhìn đào
rừng khẳng khiu,chả thấy cảm xúc gì cả? Hay là đầu óc thực dụng nghĩ về
tiền,thất vọng vì hồi giữa năm con gái đi làm,cứ nghĩ đến tết này nó
được tiền thưởng tết,đâu ngờ lại mất việc trước tết những hai tháng
--------
Hôm
trước đi làm ở công trường,qua một ngôi nhà sàn của người Thái thấy cây
đào trồng ở cửa đã nhú hoa đo đỏ, Tôi mới bảo mình rằng:
- Nếu không nhuận một tháng thì tết qua lâu rồi
Sáng
nay đến cơ quan, trên đường Lê Văn Lương người đông nghìn nghịt,họ
tranh thủ tháng tết này kiếm một tý, trước kia chưa cấm pháo,viên chức
lương còm cõi tranh thủ tết này buôn chè với pháo Bình Đà hoặc mua giấy
với thuốc pháo về kiếm thêm thu nhập.Tháng trước ở Sơn La về,tôi ngồi
cùng xe khách với ông trưởng phòng nông nghiệp huyện Yên Châu đã về
hưu,nói chuyện ông ấy kể thằng Sơn bạn tôi ( Sau này nó là trưởng phòng
tài chính huyện cùng ở UBND huyện với ông ấy) cứ mỗi lần tết như thế này
nó về xuôi (về Hà Đông) mang pháo với thuốc lào lên Tây Bắc để kiếm
tiền ăn tết
Năm nay đói
Mấy Tập Đoàn to gộc làm ăn thua lỗ,bất
động sản đóng băng, sắt thép,xi măng vật liệu xây dựng ế theo,người thất
nghiệp chạy rông đầy ngoài đường....
Cạnh căn hộ tôi mới chuyển về
là gia đình một trí thức trẻ,chồng học đại học giao thông chuyên xây
dựng hạ tầng các khu đô thị mới,vợ giáo viên trường đại học y học cổ
truyền Tuệ Tĩnh,thỉnh thoảng tôi sang chơi nói chuyện,cứ nhận ào là đồng
hương ( Vợ chồng cháu người Thanh Oai cùng huyện với vợ chồng bác Lâm
anh ruột mẹ tôi)
Qua về thấy mảnh giấy đút ở khe cửa,tôi cầm lên đọc
thì là tờ giấy quảng cáo cho một cơ sở giò chả bánh chưng người Uớc Lễ
Thanh Oai,mới biết rằng tay kỹ sư giao thông cạnh nhà đang mở quầy bán
giò chả ở triển lãm Giảng Võ
Mới nhớ lại hôm xưa vợ bảo có tay đại
gia bất động sản quen ông cậu vợ tôi,có đất không bán được,làm luôn cửa
hàng bán bia hơi để có tiền sống khi cái bong bóng bất động sản đương
sắp vỡ? ( Hôm nọ tôi đọc báo họ bảo chưa kê hết,dưng phân khúc nhà cho
thuê văn phòng đủ cho đến năm 2050?..Thi thoảng ngồi chém gió vỉa hè
nghe chúng nó nói mới lờ mờ nghĩ rằng dân mình kinh doanh theo kiểu tâm
lý bầy đàn...nay tỉnh mộng,khối đứa sắp ngắc ngoải..)
Cũng là cái
chuyện nhìn thấy trên đường Lê Văn Lương,lúc tôi đi qua khu Trung Hòa
Nhân Chính thấy bên phải đường,rất nhiều người đứng bán đào,hoa nở đỏ
hết rồi
-Bây giờ vẫn chưa tết mua cắm trước chơi trước là rẻ mà lại có không khí tết
Hôm
qua sau khi ở trên Sơn La về đến nhà,tôi thấy vợ tôi cắm một cành trên
bàn thờ bố tôi,một cành ở ngay cái bàn uống nước, trông cũng vui mắt,
mới lẩm bẩm rằng:
- Bỏ ra hơn trăm nghìn nữa là có cái tết hẳn hoi rồi ..(ý là nghĩ đến cân thịt lợn,và cái bánh chưng,với đĩa dưa hành)
------------
Chiều
tôi ở cơ quan về,qua nhà mẹ tôi và theo con đường lúc sáng tấp nập,trời
ấm lên,không khí náo nhiệt có vẻ vui tươi hơn, cũng năm nay,sau nhiều
năm,chú út nhà tôi lại mua được nhà riêng,mà không phải một cái nhà,mừng
cho cô chú ấy
Tôi nhớ năm 1976 là mùa xuân đầu tiên miền nam thống
nhất, ông Văn Cao tác giả bài quốc ca nổi tiếng,đã bị qui vào nhóm nhân
văn giai phẩm,sau mấy chục năm không sáng tác, cũng hôm gần tết như thế
này,ngăm hoa đào nở
Ông ấy mở cái nắp đàn Pianô gõ vào đấy mấy nốt nhạc
" Rồi dặt dìu mùa xuân theo én về
Mùa bình thường mùa vui nay đã về
mùa xuân mơ ước ấy đang đến đầu tiên
Với khói bay trên sông, gà đang gáy trưa bên sông
một trưa nắng cho bao tâm hồn."
Ừ
cuộc sống là muôn màu sắc,có thể với người này đang là khó khăn,nhưng
với người kia là thuận lợi,nhưng dường như với xuân sắp đến, ai cũng tự
bảo
" Thôi quẳng gánh lo đi để mà vui mấy ngày tết đã"
mà là như thế
Ngày xưa đói
Nhà tôi quanh năm ăn cơm với nước cà chua chưng với dưa muối mà đến tết cũng có gà,có thịt,có bánh chưng,có pháo nổ đó thôi
Tôi
viết xong những dòng chữ này, trước khi đóng láp tóp,tôi ra bàn uống
nước ngồi pha cốc cà fê ngắm mấy bông hoa đào nở sớm vợ tôi mua, mở bài
hát " Mùa xuân đầu tiên" ngồi nghe và hy vọng
- Sau tết con gái tôi kiếm được việc làm
Thế thôi
Chú Thực
Cỡ
năm 1987 ,mình quen vợ mình, năm đó nhà bà ngoại cô ấy ở số 3 Phan Bội
Châu,bà ở với ba ông cậu ruột mà nhà vợ quen gọi là chú :Chú Thực,chú
Tài,chú Cơ
Lúc ấy nhà bà ngoại của vợ mình có một cửa hàng bán giải
khát quay ra phố cho chú Cơ bán,chú Tài cắt tóc,chú Thực sửa xe đạp ,lúc
ấy phố Phan Bội Châu chưa thành đường một chiều nên các chú ở đấy và bà
ngoại vợ mình cũng sống được
--------------
Chú Thực là em ruột
của mẹ vợ mình, mình có nghe đâu đó rằng chú sinh năm 1942,có một thời
kỳ làm mỏ than ở ngoài Hồng Gai ,chắc ở đấy không chịu được khổ nên mới
về Hà Nội chữa xe đạp, hình như ngày xưa chú ấy cũng có vợ nhưng bỏ
vợ,về sống với mẹ đẻ và các em ruột và chả có con cái gì cả?
Lúc mình
lấy vợ mình rồi thi thoảng đi làm mình hay tạt vào số 3 Phan Bội Châu,
mình thấy chú ấy cứ kiếm được tiền là uống rượu và mua bóng bay cho trẻ
con. Cứ tết chú về Cầu Giấy nhà của bố mẹ vợ mà được các cháu mừng tuổi
là chú ấy hoặc mua bóng bay cho trẻ con hoặc lì xì cho các cháu gọi chú
bằng ông hết, cũng có thể trong sâu thẳm trong tâm hồn của chú ấy cũng
có ao ước có một con người bằng xương bằng thịt gọi chú ấy bằng bố, vì
là rể nên mình cũng không hỏi nhiều vì sao chú ấy lại bỏ vợ?
-----------
Năm
1999 vợ mình bị bệnh K,bệnh án ghi là K tế bào gai lưỡi phải vào bệnh
viện K mổ, vợ mình ra viện được mấy tháng thì chú Thực có u ở thực
quản,khó nuốt mới vào viện K khám,người ta bảo to quá rồi,thế là về nhà
phó mặc cuộc đời cho số phận
Giai đoạn cuối u to chú không ăn được
phải ăn xông, vì nhà toàn đàn ông và chả có vợ con gì nên chú ấy tự mình
cho mình ăn qua cái ống xông ấy
Hôm chú ấy mất mình qua nhà,thấy chú
Cơ nói rằng buổi sáng chú ấy vừa tự cho mình ăn quả cam,đến trưa về đã
thấy ngồi chết ở cửa rồi
Năm ấy
Bố mẹ vợ mình được vợ chồng cậu
Hào mời sang Đức chơi,nên lúc chú Thực mất lo tang lễ cho chú là chú
Cơ,chú Tài và các cháu gọi chú ấy là cậu ruột
Mình vẫn nhớ :
-Lúc
liệm cho chú Thực, người ta đưa chú từ ngăn đá ra,mình thấy chú ấy giống
như con cá người ta để ở ngăn đá ấy,cứng queo và vẫn còn cái ống xông
bằng nhựa chui qua mũi của chú ấy ( Chú Cơ với chú Tài cũng đoảng,lúc
chú ấy tắt thở trước khi đưa chú ấy đi nhà tang lễ Phùng Hưng chả ai rút
ống xông đấy ra,thế là chú ấy phải mang ống xông ấy xuống tận âm phủ)
Trước khi đóng áo quan,chú Cơ còn cho vào đó đôi giầy da đen chú Thực vẫn đi,để chú ấy có cái đi ở dưới cõi âm
----------------
Tháng trước
Vợ
chồng mình đưa đám một người quen đến đài Hóa Thân Hoàn Vũ ở nghĩa
trang Văn Điển, trong lúc chở người ta làm thủ tục cho người quá cố,mình
mới nhớ ra là chú Thực đã hỏa táng và gửi tro cốt ở đây
Mình bảo vợ:
- Mẹ nó xem,gọi điện cho chú Cơ xem chú Thực nằm ở chỗ nào để thắp cho chú ấy mấy nén hương?
Chả biết vợ mình hôm ấy có mang điện thoại đi không mà không thấy gọi..
-------------
Cách
đây mấy hôm, trời thật rét,mình ở trên này mới nhớ đến vào hôm 1/1/2013
mấy anh chị em nhà vợ bảo xuống ăn tết dương lịch với ông bà ngoại,mình
phải đi nên không xuống được
mới gọi điện cho bà chị vợ hỏi:
- Ông bà ngoại dạo này có khỏe không?
Chị vợ trả nhời:
- Ông vẫn khỏe,bà ngoại mới xuống nhà mới của tao và cái Hồng,đi xe chú Lợi lên Bất Bạt
Chị ấy còn nói là đã đưa chú Thực lên Bất Bạt cùng với cụ ngoại rồi
Thế mà vợ mình chả nhớ..
Thôi đành
Nếu
năm sau mà vợ chồng bác Lợi và bà Ngoại có đi, mình sẽ dặn vợ mình cố
đi cùng lên đấy để thắp cho cụ Ngoại với chú Thực nén hương
kể cũng tội
-Chú
ấy ra đi chả có con cái còn lại ở trên đời nên việc cúng giỗ cũng không
được chu toàn như những người đã khuất khác có gia đình vợ con
Bây giờ đã sang đến tháng chạp rồi cũng là lúc những người đang sống ở trên trần lo việc hiếu nghĩa với những người đã khuất
Nhớ đến chú Thực bên nhà vợ , mình bèn viết mấy dòng này để tưởng nhớ đến chú ấy,và cũng muốn cho chú ấy biết rằng:
- Mọi người trên trần gian vẫn còn nhớ đến chú ấy,và mong linh hồn chú ấy được siêu thoát nơi cõi vĩnh hằng
Thế thôi
Nam mô a di đà phật
Thất nghiệp
( Đọc báo xem tivi được biết huyện Yên Bình đã nhận thừa tới 212 giáo viên và các thầy cô giáo ở đây chỉ có thể hiểu, việc huyện hủy biên chế với 80 người trong số họ là một trong những động thái để giải quyết hậu quả. chắc lại có người thất nghiệp - Đăng lại bài cũ để thông cảm với nỗi buồn của các thầy cô giáo ở Yên Bình-Yên Bái)
Chiều đông,chuyến xe khách khởi hành từ Cao Bằng về chạy gần đến sân bay Nội Bài thì cũng gần 6h chiều,trời cũng nhá nhem tối,cháu bé ngồi bên cạnh người đàn ông (già già ,mặt mũi nhăn nhúm)bỗng giật mình tỉnh dậy hỏi:
- Bác ơi đã đến ngã ba Kim Anh chưa?
Người đàn ông mới nhìn sang cháu gái,ông thấy nó ngủ từ ngã ba cây tám Cao Bằng về đến đây mới thức giấc bèn hỏi:
- Cháu về đâu?
Lại nghe trả nhời :
- Cháu về trường đại học sư phạm 2
Rồi người đàn ông được biết thêm: Cháu học về ngành giáo dục tiểu học
------------------------------
Cách đây mấy tháng,trên chuyến xe chiều từ thị trấn Bảo Lạc ra thị xã Cao Bằng,ông có ngồi cạnh một cháu gái kém tuổi con ông,qua cậu chuyện bâng quơ trên xe,ông được biết cháu dậy hợp đồng tiểu học ở một điểm trường của xã Cốc Pàng,cháu bảo:
-Cháu dậy hợp đồng hơn hai năm rồi,mỗi tháng lương giáo viên hợp đồng được hơn một triệu,nhà cháu ở gần cửa khẩu Tà lùng ,cứ mỗi lần về,bố mẹ cháu lại cho thêm hơn triệu với một ít gạo và nói rằng:"con nó lại về lĩnh lương”,cháu còn băn khoăn chả biết đến khi nào mới có chỉ tiêu để chuyển thành giáo viên chính thức?
------------------------------
Người đàn ông nhìn ra cửa sổ ngắm cánh đồng ngoại thành đang vào mùa gặt lúc nhá nhem nhớ đến chuyện hôm nọ buột mồm:
-Cháu học giáo dục tiểu học về Cao Bằng khó xin việc lắm
Cháu gái kia thẫn người một lúc rồi than:
-Biết thế hồi ấy chả thi sư phạm làm gì …
Sau đó cháu cũng kể với người đàn ông rằng:
-Anh cháu học đại học nông nghiệp khoa trồng trọt,tốt nghiệp đại học cách đây hai năm,từ bấy đến giờ ngày nào cũng lên mạng intơnét để tìm việc mà thất nghiệp vẫn hoàn thất nghiệp
Chiếc xe khách đến ngã ba Kim Anh dừng cho cháu xuống rồi rẽ trái ra đường cao tốc Thăng Long Nội Bài đề về Mỹ Đình
Người đàn ông nhìn theo bóng cháu gái đi khuất
Ông nhớ đến chuyện cháu kể về người anh của cháu đang thất nghiệp,ông nhớ đến cháu gái làm giáo viên hợp đồng ở Cốc Pàng về xin lương ăn của cha mẹ đẻ để theo nghề cô giáo
Bỗng dưng mấy người bên cạnh nghe tiếng thở dài não nề bắt nguồn từ hai lá phổi già nua của ông
-Dài như quãng đường từ Bảo Lạc Cao Bằng về đến Mỹ Đình Hà Nội
Mọi người ngơ ngác nhìn nhau trong im lặng
Họ cũng có biết đâu là:
-Người đàn ông già nua mặt mũi nhăn nhúm ấy,cũng có đứa con tốt nghiệp đại học đến nửa năm nay rồi,và ngày nào cũng vậy,từ sáng đến tối, con ông dán mắt vào màn hình máy tính nối mạng intơnét để tìm thông tin "Tuyển dụng lao động"
Nhưng
-Thất nghiệp vẫn hoàn là thất nghiệp
Oct 24, 2011 8:30 PM
Nghĩ linh tinh vào ngày thứ 2 của năm 2013
Ngày
thứ hai của năm 2013,trời đã ấm hơn nhìn cành táo ở góc vườn gần nhà
bỗng nhớ câu thơ ông Tố Hữu viết " Cành táo đầu hè rung rinh quả ngọt"
ngoài kia,bờ rào trồng toàn cây xương rồng đã nở đầy hoa


Buổi
trưa ,khi giời đã bắt đầu ấm lên,ở cái bể nước trước cửa nhà các chị em
người Thái ríu rít đi tắm, nhìn màu áo xanh áo đỏ sặc sỡ phơi trên bờ
dậu thật vui mắt
Đã có ánh nắng chiếu xuống những sườn đồi rồi, cây hoa mận khẳng khiu đã nhú những nụ hoa trăng trắng
Tầm
này tháng sau chắc chắn trên mọi miền đất nước không khí tết rộn ràng
rồi,năm nay kinh tế suy thoái, cũng mong ngày 30 tết có đôi bánh
chưng,cân giò lụa,con gà,nồi măng để cúng gia tiên và họ hàng ngồi với
nhau bữa cơm tất niên.Rồi ngày mồng một có mấy trăm nghìn thật mới để
mừng tuổi mẹ già,vợ và các con..
Nửa đêm thức giấc
Chui vào mạng, thấy người quen đang cặm cụi viết bài gửi báo số tết
Ừ
thời buổi này có việc để mà làm ,mà viết thì tốt quá rồi, cứ tưởng
tượng sáng mồng một tết đứa con trai út của cô ấy với vẻ mặt sung sướng
cầm cái phong bao trong đấy có nguyên xi tiền nhuận bút của mẹ nó viết
từ 8 h tối đến 01 h sáng hôm sau, ử tưởng tượng ra thế chứ ,ai cũng viết
vào dịp tết gửi báo chắc gì đã được đăng?
Ngắm lại cành táo ngoài
vườn, hình như sâu ăn cả quả cả lá thì phải? Liên tưởng đến câu ví von
của ông chủ tịch nước Trương Tấn Sang, mà sâu đã xơi rồi thì còn ai xơi
được nữa?
Nhà nọ,có đứa con ra trường mấy năm mà vẫn chưa có việc làm ổn định, thằng bạn thân của bố nó bảo:
-Cơ mà muốn xin được việc ổn định phải có đến trăm triệu
Giật mình hỏi:
-Ông nghe đâu đấy
- Thì báo đăng đầy đó thôi
Nhìn ra ngoài bờ dậu,những bông hoa của cây xương rồng đua nhau nở những bông hoa li ti hớn hở vàng
Chợt nhớ đến bức quyết tâm thư của ai đó mà người ta đọc trên tivi tối qua
Băn khoăn tự hỏi:
-Liệu
có thật sự hy vọng vào năm 2013 khởi sắc không nhi? Sẽ bớt khó khăn cho
gia đình mình và cho gia đình của nhiều người khác không?
Chả biết thế nào?nhưng có một sự thật hiển nhiên là năm 2013 đã đến được những hai ngày rồi còn gì nữa..
Nhớ Xuôi
( Viết tặng những người sinh ra và lớn lên ở Hà Tây)
Sơn
La một ngày cuối năm trời lạnh, buổi tối bên quán cơm bình dân ngay sát
nhà thi đấu của thành phố (Sân vận động thì phải) lác đác có người đến
ăn
Có một người đàn ông mặt mũi nhàu nhĩ, đi đôi dép rọ đỏ,bộ quần áo xoàng xĩnh màu cỏ úa bước vào quán
Bước
vào cửa quán,ông thấy một người phụ nữ trẻ mặt bầu bầu trong bộ quần áo
bò đang ăn cơm một mình,trước mặt nàng là hai chai bia,mấy đĩa thức
ăn,bát canh với một cái đĩa có một gói nem được bọc bằng lá chuối đã
mở..
-Ô ở Sơn La cũng có nem gói a?
Người đàn ông ngạc nhiên, ông
lên trên này lúc thì ở Mai Sơn,khi thì Yên Châu,lúc lại ở Mường La ,thì
ngoài chợ người xuôi thỉnh thoảng vẫn có bán nem được thái bằng tai lợn
luộc trộn với thính đấy , nhưng nem gói thì ông chưa thấy ở trên này
Một lúc sau người phụ nữ trẻ ăn xong trả tiền ra về
Ông mới hỏi chị bán hàng:
- Lấy cho tôi mấy cái nem gói như cái nhà chị vừa nãy ngồi đây
Rồi
sau đó ông chầm chậm mở gói nem người ta đưa ra,chầm chậm gắp,và đưa
lên môi chén rượu được cất bằng ngô của đồng bào dân tộc Tây Bắc
Ông
vừa uống rượu vừa nhấm nháp từng miếng nem trong gói lá chuối đã được
mở,đâu như là bì đây nhỉ? đâu là thịt nạc mà này có cả mùi thính gạo
được rang từ gạo tẻ với gạo nếp
Xưa lắm
Ông quen một cô gái người
Đan Phượng, nghe nói nhà nàng ở bên trên kẻ Giầy một tý,có một lần cũng
vào tầm mùa đông ren rét thế này,ông đã ngồi uống cà fê với nàng ở đường
Nguyễn Chí Thanh,hôm ấy ông và nàng có nói chuyện về Hà Tây,về ngôi
thành cổ người ta mới trùng tu mà dân gian ví trông giống như cái lò
gạch
Ông cũng nhớ nàng bảo quê nàng có nem phùng nổi tiếng lắm từ
thời còn đế quốc Sài Lang kia, nàng còn kể quê nàng còn có rượu bá,uống
rượu bá giang với nem phùng rồi nghe bài hát có câu " Bóng chiếc thoi
đưa,ánh mắt long lanh,trời đất Hà Tây tay em dệt lụa" do chính giọng của
ca sĩ Quốc Hương hát thì có đi đâu cũng không thể quên được..
-----------------
Cùng
lớp 10 với ông ngày xưa,có một cô gái nhà ở chỗ Viện Sốt Rét Trung ương
( chỗ đường Lương Thế Vinh ngày nay ấy) hết cấp 3 cô ấy đi học 10 + 3
mấy chục năm qua đi chả có tin tức gì?
Có một lần ông đi công tác lên
Tây Bắc,hôm ấy lại đi nhờ được xe cơ quan,buổi sáng ông khăn gói quả
mướp ra chỗ đường quốc lộ 6 để đón xe
Cũng tình cờ mà ông chờ xe ngay chỗ cửa hàng bán đường sữa bánh kẹo
Ông giật mình trông thấy một người đàn bà gầy gầy bán hàng quen quen
Rồi ông và người đàn bà ấy nhận ra nhau,người đàn bà ấy giờ đã có hai đứa con trai tốt nghiệp đại học
Chuyện chưa hết thì ông đã phải đi,vì xe cơ quan đã đến
Ông
không kịp nhìn biển hiệu cửa hàng của bạn gái cùng lớp với ông,chỉ nhớ ở
đấy treo cái biển " Nem Việt,đặc sản Nem Phùng chỉ có 35000 đ/gói"

Hôm
nay là một ngày cuối năm của một năm có nhiều sự kiện đặc biệt ( mà
thôi chả nói sự kiện gì nữa,cứ để người đọc đoán) Ông dự định vào quán
sẽ tự lo cho mình một bữa cơm tất niên thật thịnh soạn để đón năm mới
2013
Và người đàn ông ấy bước vào quán ,và đã gọi đĩa nem gói với chai rượu như chúng ta đã biết ở trên
Vừa
uống rượu tự mình đón chào năm mới sắp đến,ông lại nhớ đến khuôn mặt
trái xoan bầu bầu xinh xinh của cô gái người Đan Phượng năm nào mà ông
đã gặp ở đường Nguyễn Chí Thanh
Ông ước rằng:
- Giá như ông quen
một ai đó nhỉ? Thạo Intơnét gần đến giờ giao thừa ấy,chui vào mạng
FACEBOOK đánh hộ ông mấy dòng với lời nhắn " Chúc mừng các bạn an khang
thịnh vượng nhân dịp năm mới 2013 sắp đến" với hy vọng,trong một tích
tắc nào đó. Cô gái người Đan Phượng Hà Tây mà ông quen năm nào,đọc được
những dòng chữ ấy và LIKE một cái
Thế
Đó chỉ là một ước mơ giản dị hơn trăm ngàn ước mơ khác phải không nhỉ?